Các sự việc xảy ra có liên quan đến mộ bà Tổ Cô

Bà Tổ Cô quy tiên vào thì con gái an táng trong thung hẹp nơi hội tụ long mạch núi Điểu Lĩnh nên mộ kết phát, hồn thiêng của bà luôn túc trực ở quê phù tá cho muôn dân qua khỏi bệnh tật. Dân làng cảm kích phong bà là Thành Hoàng rước linh hồn về đình thờ phụng. Gần 261 năm sau ngày 26 tháng 7 năm Giáp Ngọ 1744 vua Lê Hiển Tông Lê Trung Hưng cảm phục hồn thiêng của bà đã xét ban sắc thần hiệu “Nhất Đẳng Chúa Sinh Thần Nữ Nguyễn Thị Hoa Nương ”. Bà Tổ Cô trở thành Quốc thần là vị thánh được thờ tại chùa Phúc Lai. Lịch sử chứng tỏ chẳng những nơi bà yên nghỉ mà những nơi thờ bà là chốn linh thiêng. Bác Mạnh có hỏi thì tôi chép lại mấy sự việc tôi được chứng kiến:

  • Năm 1949 lúc tôi 8 tuổi bị bệnh thương hàn uống thuốc tây không khỏi người còm nhom, tốc rụng hết. Cha đã cõng tôi đến mộ Bà Tổ Cô nhờ ông thầy cúng tên là ông Hương Đề ở xóm Chùa đến đặt lễ xin bùa về nhà tôi khỏi bệnh.

  • Ông Hương Sung húy là Hoa Trung cha tộc trưởng Nguyễn Văn Sung. Ông làm tộc trưởng trên 35 năm ông bị ngã chết vào năm 1970. Năm 1970 tôi ở nước ngoài về cưới vợ có ý đinh mời Tộc trưởng đoàn đi xin dâu thì gia đình cho biết ông đã ngã chết ở gần mộ Bà Tổ Cô khi đang hái mui (tram) ở lòi Chân Chim. Ông Hương Sung sống phúc hậu, nói năng nhẹ nhàng ai cũng quý, nhưng cái chết của ông vì tai nạn nhiều người trong họ bàn tán “ông Hương Sung sống phúc hậu nhưng xử sự với tổ tiên không phải. Ông cho chính quyền mượn nhà thờ giam cầm tra hỏi bọn phản động, nhốt địa chủ để đấu tố và cho hợp tác xã mượn làm kho, mồ mả tổ tiên để tâu bò dậm đạp…nên bị quả báo”. Tôi còn nhớ lúc cha tôi còn sống khi ông Hương Sung đến chơi cha tôi có nhắc nhở về chuyện nhà thờ thì ông thanh minh chính quyền đoàn thể bảo sao cháu từ chối được.

  • Nguyễn Công Bình Kỹ sư giám đốc xưởng chế biến gỗ Bắc Giang con đầu ông Nguyễn Quang Lộc bị tai nạn điện giật ngã gãy xương sống chết tại bệnh viện Việt Đức vào tháng 8 năm 1984. Ông Lộc là sỹ quan phục viên,gia đình thuộc tầng lớp giàu có sống lương thiện. Trước sống ở xóm Cồn Diệc những năm 1980 thực hiện di dân lên đồi, gia đình chuyển đến ở nền đất cạnh mộ Bà Tổ Cô. Bình gọi tôi bằng anh cũng là người láng giêng nên thường đưa con về Hà nội có đến nhà chơi. Anh em nói chuyện quê tôi có nhắc Bình nhà ở cạnh mộ nên phảicẩn thận. Sau khi Bình bị tai nạn tôi có cảm nhận nơi ở đó không ổn.

  • Cách đây mấy năm ai đốt đụn rơm cạnh nhà thờ sau nhà ông Sung may mà không cháy nhà.

  • Cách đây 2 năm con ông Sung nhà ở cạnh Khoa Giáp Dường có xô xát cải vã với BGT mấy tháng sau leo trèo cây bị ngã xuống giếng phải đi bệnh viện.